Đây là trang cá nhân và lưu trữ lại các bài viết đã được đăng tải trên internet. Trang này không phải là trang chính thức của ngành y tế tỉnh Bình Dương.
Để đến trang chính thức của ngành, xin bấm vào các đường dẫn Sở Y tế : http://soyte.binhduong.gov.vn/soyte/
Tài liệu là một cuốn sách ghi lại lịch sử ngành y tế tỉnh Bình Dương từ năm 1975 đến 2005, phản ánh những nỗ lực và thành tựu trong việc chăm sóc sức khỏe nhân dân qua các giai đoạn lịch sử khác nhau. Nó được biên soạn dưới sự lãnh đạo của Sở Y tế Bình Dương nhằm tái hiện những khó khăn, thử thách cũng như tinh thần cống hiến của đội ngũ y tế trong công cuộc xây dựng và phát triển đất nước. Cuốn sách không chỉ là tư liệu lịch sử mà còn góp phần giáo dục truyền thống nghề y cho các thế hệ cán bộ y tế.
GD&TĐ - Kể về những ngày tháng chiến đấu giữa làn đạn bom ác liệt, đôi mắt của người chiến sĩ quân y ánh lên niềm xúc động xen lẫn tự hào.
Bác sĩ Nghĩa đọc tên của từng đồng đội đã hy sinh trong khoảng năm 1961 đến 30/4/1975.
Những ngày cuối tháng 4, trong không khí cả nước tưng bừng hướng về ngày kỷ niệm thống nhất đất nước, bác sĩ Trương Trung Nghĩa, 80 tuổi, nguyên Phó Giám đốc Sở Y tế Sông Bé (nay là Bình Dương và Bình Phước), sinh viên khóa đầu tiên Trường Đại học Y - Dược TPHCM, vẫn giữ thói quen ôn lại kỷ niệm với đồng đội cũ và tưởng niệm những người đã hy sinh…
Từ chiến trường đến giảng đường
Kể về những ngày tháng chiến đấu giữa làn đạn bom ác liệt, đôi mắt của bác sĩ Nghĩa ánh lên niềm xúc động xen lẫn tự hào.
Ông sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Năm 1958, tròn 14 tuổi, ông được đưa đến Sài Gòn làm quân báo. Nhiệm vụ lúc bấy giờ là giao liên, đưa thư từ mật cho cán bộ hoạt động tại Sài Gòn. Những báo cáo, tài liệu cứ thế theo bước chân băng rừng, xẻ núi của chàng thiếu niên dũng cảm.
Đầu năm 1960, ông về quê ở xã An Điền, huyện Bến Cát theo thầy Sáu Vui, Chín Ngót học cứu thương. Vừa trở lại đơn vị, ông được theo phục vụ cho trận đánh Tua Hai ở Tây Ninh.
Năm 1963, ông Nghĩa được điều về Trung ương Cục miền Nam (viết tắt là R), làm nhiệm vụ phục vụ y tế tại Trường Điệp báo để chăm sóc sức khoẻ các đồng chí lãnh đạo miền Nam và đường dây đặc biệt của Công an R, từ R đến khu Sài Gòn - Gia Định.
“Lúc này, các đồng chí bị sốt rét quá nhiều, một mình tôi phục vụ 600 người, trị bằng Đông - Tây y kết hợp. May mắn, tất cả đều được chữa khỏi”, ông kể.
Để chuẩn bị cho cuộc tổng tiến công và nổi dậy xuân Mậu Thân 1968, Ban Quân y Đoàn 100 được thành lập và chia ra nhiều đội giải phẫu tiền phương. Tổ đội phẫu gồm ông Nghĩa cùng đồng chí Công, Châu được phân công trực tiếp cấp cứu tại mặt trận của Sư đoàn 9 đánh vào Sài Gòn (cánh nam tỉnh Long An).
Ban ngày, anh em chia ê-kíp mổ cho thương binh, ban đêm thì khiêng các đồng chí hy sinh về bên sông Vàm Cỏ Đông chôn cất. Trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, thương binh quá nhiều, hệ thống tổ chức lực lượng quân y cho toàn quân khu chưa đáp ứng đủ, các y bác sĩ phải tăng cường giải phẫu đến nỗi kiệt sức.
Ông Nghĩa nhớ lại: Đó là một ngày nắng to của những ngày đầu năm 1968, khi đang phục vụ y tế trên mặt trận chiến trường, một quả pháo của đối phương rơi chính nơi tổ đội phẫu làm việc. Hai đồng chí Châu và Công hy sinh trước mắt ông. Bàng hoàng đau đớn khôn xiết nhưng ông vẫn không quên nhiệm vụ, nước mắt rơi nhưng hai tay vẫn liên tục băng bó cho thương binh vừa được chuyển về.
Nén đau thương, ông chôn cất hai đồng đội. Một mình ông Nghĩa (lúc đó chỉ mới 28 tuổi) phải dẫn đoàn thương bệnh binh khoảng 200 người băng qua đồng ruộng về C2, Đoàn 100. Để tránh đạn bom của địch, ông cùng các chiến sĩ đào hầm phẫu thuật và làm nơi trú ẩn cho thương binh.
Con đường bác sĩ Nghĩa trải qua trong chiến trận ngày ấy đến bây giờ đã hơn nửa thế kỷ, biết bao nhiêu sóng gió ác liệt khó khăn của cuộc đời làm cách mạng. Ngay khi kể lại hồi ức này, ông vẫn không hiểu vì sao đi trong “cơn mưa bom đạn” như thế mà mình vẫn còn sống.
Hòa bình lập lại, ông Trương Trung Nghĩa trở thành sinh viên khoá đầu tiên của Trường Đại học Y - Dược TPHCM.Bức ảnh vợ chồng bác sĩ Trương Trung Nghĩa chụp năm 1975 ở Trung ương Cục miền Nam.
Hồi ức hào hùng ngày 30/4 lịch sử
Ông Nghĩa nhớ lại, đầu năm 1975, ông được lãnh đạo Công an Trung ương Cục miền Nam gọi về cùng các đồng chí: Quýt, Chín Thanh, Đài, Đức chuẩn bị vào chiến trường Khu Sài Gòn - Gia Định. Mọi người được giao nhiệm vụ xuống đường phục vụ cho trung đoàn, công an vũ trang làm nhiệm vụ chiến đấu, bảo vệ đoàn xe Trung ương cục và các ngành của Trung ương.
3 giờ sáng ngày 30/4/1975, các cơ quan Trung ương Cục miền Nam được lệnh xuống đường tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh tại Sài Gòn. Đoàn xe gồm: Công an vũ trang, Cục Chính trị quân đội, Ban Tuyên huấn, Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam, Ban Binh vận, Ban Dân y và cả khối vận như Đoàn Thanh niên, Hội Phụ nữ...
Nhớ lại những hình ảnh sôi động của ngày 30/4 lịch sử, bác sĩ Nghĩa nói: “Với khẩu hiệu “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, từ lúc có lệnh xuống đường đến khi vào Sài Gòn, cả đoàn không ai ngủ được”.
Gần 600 chiếc xe lớn nhỏ, tập trung tại ngã ba Đồng Pal, gần khu vực núi Bà Đen (Tây Ninh), nối đuôi nhau dài hơn 2km. Một tiếng sau, đoàn xe bắt đầu xuất phát, khi đến Trảng Cỏ (Tây Ninh), cả đoàn dừng lại chờ lệnh.
Đúng 11 giờ 30 phút, Trung ương Cục phát thông tin đối phương đã đầu hàng quân giải phóng. Nhìn lên trời, máy bay trực thăng địch đua nhau tháo chạy. Mọi người ôm nhau, người khóc người cười vui mừng khôn xiết.
Đêm đó, đoàn được lệnh vào tạm nghỉ tại Trường Đại học Bách khoa Sài Gòn. Tất cả mọi người được phát băng Ban Quân quản Sài Gòn - Gia Định.
Sáng ngày 1/5/1975, bác sĩ Nghĩa cùng bác sĩ Chín Thanh nhận nhiệm vụ tiếp quản Bệnh viện Cảnh sát quốc gia (nay là Bệnh viện 30/4). Ngoài bàn giao con người, thuốc men, tài sản, còn có hơn 200 khẩu súng các loại và 50 thùng lựu đạn trong bệnh viện.
Sau ngày đất nước thống nhất, đau đáu về những chiến hữu đã hy sinh trong những năm kháng chiến ác liệt, bác sĩ Nghĩa lập bảng đỏ in tên đồng đội. Tấm bảng ghi danh 36 đồng chí mà ông còn nhớ tên, được đặt trang trọng chính giữa gian tủ phòng khách.
Trên bức tường đượm màu thời gian, người bác sĩ già treo kín bằng khen, huân chương, huy chương, những tấm ảnh ghi lại dấu ấn một thời vào sinh ra tử.
“Mình vẫn còn may mắn hơn nhiều đồng đội khác, khi có thể bình an bước ra từ khói lửa chiến tranh”, ông lặng người, hướng ánh nhìn xa xăm tưởng nhớ về những người đồng đội đã hy sinh như bộc bạch tâm tư.
“Trưa ngày 30/4/1975, cờ đỏ sao vàng bay rợp trời, người dân tràn ra đường reo hò chiến thắng, mừng đoàn quân giải phóng về tiếp quản thành phố. Cả đoàn xe nối đuôi nhau đi từ từ vào trung tâm trong không khí hừng hực khí thế khiến con tim ai cũng hân hoan”, ông Nghĩa bồi hồi nhớ lại ngày lịch sử.
[chuyện của người chiến sĩ](https://giaoducthoidai.vn/tu-khoa.html?q=chuyện của người chiến sĩ) [người chiến sĩ quân y](https://giaoducthoidai.vn/tu-khoa.html?q=người chiến sĩ quân y) thống nhất đất nước
Ký ức của Bác sĩ Trương Trung Nghĩa trong ngày 30-4-1975: Chuyện bây giờ mới kể
Bức ảnh vợ chồng bác sĩ Trương Trung Nghĩa chụp năm 1975 ở R
Các cựu sinh viên khóa I, trường Đại học Y dược TP.Hồ Chí Minh trong buổi họp mặt tại Bình Dương năm 2019
Trận đánh cuối cùng
Tiếp chúng tôi trong thời khắc của những ngày cuối tháng 4 lịch sử, bác sĩ Trương Trung Nghĩa, nguyên Phó Giám đốc Sở Y tế Sông Bé, nói: “Vui lắm, quên sao được. Ngày ấy, cả nước hừng hực khí thế, niềm vui vỡ òa”. Trên nét mặt ông hiện rõ niềm vui, xúc động, miền ký ức của ngày 30-4-1975 lại trở về. Ông kể, đầu năm 1975, khi đang đi học lớp bác sĩ dân y miền Nam, ông được lãnh đạo Công an Trung ương Cục miền Nam (gọi tắt là R) gọi về để chuẩn bị đi vào chiến trường Khu Sài Gòn - Gia Định. Ngày 22-4-1975, ông nhận lệnh chuẩn bị lên đường đi tiếp quản Khu Sài Gòn - Gia Định. Tuy nhiên, đến ngày 26-4- 1975, ông lại nhận được lệnh đi Chiến dịch Hồ Chí Minh ở Sài Gòn. Ông bảo, trong suy nghĩ lúc này, trận đánh cuối cùng chắc cam go lắm, sẽ hy sinh nhiều người lắm đây nhưng ông không hề nao lòng. Với ông, được tham gia trận đánh cuối cùng này là cả niềm vinh dựtự hào.
Ở yên chờ lệnh, đến 3 giờsáng ngày 30-4-1975, tất cả các cơ quan Trung ương Cục miền Nam được lệnh xuống đường tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh tại Sài Gòn. Đoàn xe Trung ương cục Miền Nam, gồm: Công an vũ trang, Cục Chính trị quân đội, Ban Tuyên huấn, Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam, Ban Binh vận, Ban Dân y và cả khối vận như Đoàn Thanh niên, Hội Phụ nữ... đều tham gia. Cả đoàn xe khoảng 400 chiếc tập trung tại ngã ba Đồng Pal, gần khu vực núi Bà Đen (tỉnh Tây Ninh). Cứ cách nhau 15m/chiếc, đoàn xe đậu dài cả 2km. Đúng 4 giờ sáng, đoàn xe bắt đầu xuất phát, đến huyện Trảng Cỏ (tỉnh Tây Ninh) lúc 9 giờ 30 phút, cả đoàn dừng lại chờ lệnh.
Đúng 11 giờ, liên lạc ở Sài Gòn ra hướng dẫn đoàn xe vào bên trong nội ô. Lúc này, trên xe mọi người lấy cơm vắt ra ăn với muối. Đúng 11 giờ 30 phút, đoàn xe nhận được tin của Trung ương Cục, bọn ngụy đã đầu hàng. Bình thường từ đây vào nội ô Sài Gòn chỉ tầm 60 phút nhưng hôm nay, người dân tràn ra đường reo hò mừng chiến thắng và mừng đoàn quân giải phóng về tiếp quản thành phố. Vì vậy, xe chạy rất chậm, chẳng khác gì đi bộ. Chỉ cách nội ô vài cây số mà phải chạy 3 - 4 giờ mới tới.
Đêm đó, đoàn được lệnh vào tạm nghỉ tại trường Đại học Bách khoa Sài Gòn. Tất cả các đoàn được phát băng Ban Quân quản Sài Gòn - Gia Định. Đoàn công an tiếp quản Tổng nha Cảnh sát ngụy. Đoàn quân đội tiếp quản BộTham mưu ngụy. Đoàn Dân y tiếp quản các bệnh viện Chợ Rẫy, Vì Dân (nay là Bệnh viện Bình Dân), Chợ Quán, Từ Dũ...
Nhớ lại những hình ảnh của ngày 30-4 năm ấy, bác sĩ Trương Trung Nghĩa nói: “Với khẩu hiệu “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, từ lúc có lệnh xuống đường, đến khi vào Sài Gòn, cả đoàn không ai ngủ được. Bởi đã bao nhiêu năm, ai cũng vui mừng, háo hức chờ đợi giây phút này”. Và với bác sĩ Trương Trung Nghĩa, đây còn là một kỷ niệm khó phai, bởi đội của ông đã kịp thời cứu thương cho thương binh trong giờ khắc thiêng liêng này. Đúng 8 giờ sáng ngày 1-5-1975, ông cùng 2 bác sĩ khác đi tiếp quản bệnh viện cảnh sát ngụy do một bác sĩtên làMân làm giám đốc. Ngày đó, ngoài bàn giao con người, thuốc men, tài sản, còn có rất nhiều súng ống. Trước sự ngạc nhiên của ông, bác sĩ Mân bèn nói: “Tổng nha Cảnh sát chỉ đạo đội ngũ y, bác sĩ ở đây phải chống lại tiểu đoàn quân giải phóng. Rất vui là đã không phải dùng đến số súng ống này…”.
Một thời hoa lửa
“...Anh lính trẻ trên võng dù đẫm máu/ Chắc vì đau nên nằm lặng lẽ mê man/ Hãy gắng lên về trạm phẫu tiểu đoàn/ Rồi bác sĩ chữa cho anh lành lặn.../ Ngày mai anh lại lên đường ra trận/ Giải phóng quê hương, diệt hết giặc thù/ Để bầu trời rạng rỡ nắng mùa thu/ Cho đất nước giang sơn liền một dải” cũng chính là hình ảnh của bác sĩ Trương Trung Nghĩa trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Ông sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Năm 1958, tròn 14 tuổi, ông đã được đưa đi Sài Gòn làm quân báo. Nhiệm vụ lúc bấy giờ là giao liên, đưa thư từ mật cho khu Sài Gòn - Gia Định - Chợ Lớn. Đầu năm 1960, ông về quê ở xã An Điền, huyện Bến Cát để theo thầy Sáu Vui, Chín Ngót học cứu thương. Vừa trở về, ông được theo phục vụ cho trận đánh Tua Hai ở Tây Ninh. Bước sang năm 1961, ông vào Công an tỉnh Thủ Dầu Một. Sau đó, năm 1963, ông được điều về Trung ương Cục (R), làm nhiệm vụ phục vụ y tế tại trường Điệp Báo (hay còn có tên trường Trinh Sát, trường Vũ Thuật), rồi phục vụ đường dây đặc biệt của Công an R, từ R đến Khu Sài Gòn - Gia Định.
Chiến trường ác liệt, người lính quân y như ông cũng nếm trải biết bao hiểm nguy. Bác sĩ Trương Trung Nghĩa, kể: “Cuối năm 1967, tôi đi học y sĩ ở Ban Quân y R. Để chuẩn bị cho Cuộc tổng tiến công và nổi dậy xuân Mậu Thân 1968, Ban Quân y Đoàn 100 được thành lập và chia ra nhiều Đội giải phẫu tiền phương. Tôi cùng đồng chí Công, Châu được phân công trực tiếp cấp cứu tại mặt trận của Sư đoàn 9 đánh vào Sài Gòn (cánh nam tỉnh Long An). Cuộc Tổng tiến công Mậu Thân nổ ra, lần đầu tiên tôi chứng kiến, đội phẫu có3 người thì 1 người chết, 1 người bị thương trước mặt mình. Chiến trường năm đó thương binh quá nhiều. Ban ngày, anh em chia ê-kíp mổ cho thương binh, ban đêm thì khiêng các đồng chí hy sinh về bên sông Vàm Cỏ Đông chôn cất...”.
Đến năm 1970, bác sĩ Trương Trung Nghĩa về nhận nhiệm vụ làm trợ lý điều trị và phòng bệnh cho Phòng Y tế Công an R mới thành lập. Chưa được bao lâu, năm 1971, trận càn Đông Dương của Mỹ - ngụy nổ ra (còn gọi là trận càn Lam Sơn 719 đánh thẳng qua Lào, Campuchia), bệnh xá và đội phẫu của Ban An ninh R bị trực thăng địch phát hiện, đánh thẳng vào trạm xá, 4 người hy sinh và 10 người bị thương rất nặng. May mắn thoát chết, ông cùng các y tá khác chạy lo cấp cứu cho thương binh dưới làn đạn, pháo cối của địch. Ngày hôm sau, trên đường hành quân, trạm xá và đội phẫu cũng bị trực thăng đánh tiếp, ác liệt không kém, nhưng nhờ có hầm của đơn vị cũ nên thương binh và nhân viên trú ẩn an toàn. Chiến trường Phân khu 5 ác liệt, tàn khốc, đau thương bao trùm bởi Mỹ - ngụy rải thảm B52, pháo bầy, biệt kích bao vây căn cứ để chia cắt Chiến khu Đ và Trung ương Cục miền Nam. Tuy nhiên, bất chấp mưa bom, bão đạn của địch, ông cũng như các cán bộ, chiến sĩ của ta vẫn giữ vững khí thế tiến công cách mạng, chiến đấu đến cùng; không có gạo thìăn củ mài, củ chụp, lá rừng... để sống và chiến đấu…
Hòa bình lập lại, bác sĩ Trương Trung Nghĩa trở lại học bác sĩ ở trường Đại học Y dược TP.Hồ Chí Minh (khóa đầu tiên sau ngày miền Nam giải phóng). Từng trải qua những năm tháng ác liệt của cuộc chiến, bác sĩ Trương Trung Nghĩa luôn tự hào rằng ông đã giữ được y đức, “Thầy thuốc như mẹ hiền”, “Lương y như từ mẫu”...
Sáng 15-7, Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM tổ chức Đại hội đại biểu lần thứ I, nhiệm kỳ 2026-2031.
Ban Chấp hành nhiệm kỳ 2026-2031 ra mắt đại hội - Ảnh: NGỌC LÂN
Tham dự đại hội có ông Ngô Sách Thực - Chủ tịch Hội Bảo trợ người khuyết tật Việt Nam, ông Bùi Minh Thạnh - Phó chủ tịch UBND TP.HCM, bà Nguyễn Thị Tuyết Minh - Phó trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy TP.HCM, ông Phạm Minh Tuấn - Phó chủ tịch MTTQ Việt Nam TP.HCM.
Theo báo cáo, giai đoạn 2021 - 2025 quá trình hoạt động dù có trở ngại, khó khăn song Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM đã nỗ lực, đoàn kết vì người khuyết tật và trẻ mồ côi, đã thực hiện được mục tiêu khi thành lập: giúp người khuyết tật và trẻ mồ côi sống, làm việc và hưởng thụ như bao người khác trong xã hội, chia sẻ một phần trách nhiệm với Đảng bộ và chính quyền thành phố trong thực hiện trách nhiệm với người khuyết tật.
Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM tập trung đổi mới cách vận động quỹ, đối tượng vận động nên vẫn bảo đảm phục vụ các chương trình hoạt động, tập trung cho các chương trình trọng điểm cốt lõi.
Trên cơ sở đó, Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM cũ đã vận động được hơn 90 tỉ đồng bao gồm hiện kim và hiện vật quy đổi (trong đó các chương trình phối hợp hơn 22 tỉ đồng), đạt 226,17% so với chỉ tiêu của nhiệm kỳ đề ra.
Từ nguồn vận động này và theo các chương trình dự án đã ký kết với các nhà tài trợ, hội đã trực tiếp tổ chức và phối hợp tổ chức các chương trình trợ giúp cho 81.535 lượt người khuyết tật và trẻ mồ côi đạt 102% so với chỉ tiêu của nhiệm kỳ.
Hội Bảo trợ người khuyết tật, trẻ mồ côi, bệnh nhân nghèo tỉnh Bình Dương cũ đã vận động tiền mặt và hiện vật trị giá hơn 11 tỉ đồng, tổ chức các hoạt động bảo trợ cho 30.304 lượt người khuyết tật, trẻ mồ côi, bệnh nhân nghèo với tổng số tiền hơn 11 tỉ đồng.
Đồng thời phối hợp tổ chức các hoạt động trợ giúp cho 32.231 lượt người khuyết tật, trẻ mồ côi và bệnh nhân nghèo, tổng giá trị tiền và hiện vật hơn 22 tỉ đồng.
Ông Ngô Sách Thực - Chủ tịch Hội Bảo trợ người khuyết tật Việt Nam - phát biểu tại đại hội - Ảnh: NGỌC LÂN
Định hướng ở giai đoạn 2026 - 2031, Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM xác định 8 chương trình trọng điểm:
Thứ nhất, vận động 35 tỉ đồng thông qua các dự án dạy nghề, việc làm, học bổng và sự kiện; trợ giúp 70.000 lượt người với tổng số tiền 33 tỉ đồng.
Thứ hai, tập trung chăm sóc sức khỏe và dạy nghề/việc làm; phấn đấu đạt nhiều bằng và Huân chương Lao động hạng nhất nhân kỷ niệm 30 năm thành lập.
Thứ ba, tuyên truyền pháp luật (Luật Người khuyết tật), giáo dục kỹ năng sống, tổ chức văn hóa - thể thao; hợp tác với các tổ chức phi chính phủ/nước ngoài để tranh thủ nguồn lực.
Thứ tư, trao 2.000 suất học bổng “Vì tương lai học sinh khuyết tật và mồ côi” và “Học bổng mồ côi do COVID”, tuyên dương học sinh giỏi vượt khó.
Thứ năm, nâng cao chất lượng Trung tâm Giáo dục nghề nghiệp; tuyển sinh dạy nghề 70 học viên/năm, giải quyết việc làm cho 60% học viên tốt nghiệp; tăng cường vận động hỗ trợ trung tâm.
Thứ sáu, tổ chức 15 đợt khám bệnh, cấp thuốc miễn phí và tặng quà cho 30.000 người với tổng kinh phí 20 tỉ đồng.
Thứ bảy, đẩy mạnh ứng dụng công nghệ thông tin trong đào tạo, dạy nghề, giới thiệu việc làm, bán hàng online; phổ cập công nghệ thông tin cho hội viên và đối tượng chăm lo.
Cuối cùng là rà soát, củng cố hoạt động các chi hội tại Bình Dương, Bà Rịa - Vũng Tàu cũ; phát triển thêm 4 chi hội cơ sở và 80 hội viên, đảm bảo thông tin báo cáo kịp thời.
Ông Bùi Minh Thạnh - Phó chủ tịch UBND TP.HCM - đề nghị nhiệm kỳ mới Hội tập trung thực hiện tốt bốn nhiệm vụ trọng tâm - Ảnh: NGỌC LÂN
Ông Bùi Minh Thạnh - Phó chủ tịch UBND TP.HCM - ghi nhận và trân trọng những nỗ lực Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM trong thời gian qua. Bên cạnh những kết quả đạt được, thành phố nhìn nhận còn một số hạn chế cần lưu ý để tiếp tục đổi mới.
Từ đó, đề nghị hội trong nhiệm kỳ mới tập trung thực hiện tốt bốn nhiệm vụ trọng tâm: kiện toàn tổ chức sau hợp nhất và mở rộng mạng lưới để hỗ trợ kịp thời ở cơ sở; chuyển mạnh từ hỗ trợ trước mắt sang hỗ trợ phát triển năng lực, đào tạo nghề, tạo việc làm và sinh kế bền vững; đẩy mạnh chuyển đổi số và đào tạo kỹ năng số để tăng cơ hội việc làm trực tuyến, làm cầu nối huy động nguồn lực xã hội và quản lý sử dụng công khai, minh bạch.
Tại đại hội, với đa số phiếu tán thành, bà Nguyễn Thị Bích Ngọc giữ chức Chủ tịch Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM. Phó chủ tịch Hội là bà Nguyễn Thị Kim Oanh, bà Trần Thúy Ái, bà Nguyễn Thanh Thu.
"Nhiều năm qua luôn là Hội thành viên tiêu biểu của cả nước"
Phát biểu tại đại hội, ông Ngô Sách Thực - Chủ tịch Hội Bảo trợ người khuyết tật Việt Nam - cho biết Thành Hội TP.HCM nhiều năm qua luôn là Hội thành viên tiêu biểu của cả nước, không chỉ hoàn thành tốt nhiệm vụ địa bàn mà còn luôn tích cực hưởng ứng các chương trình trọng tâm do Trung ương Hội phát động.
"Khi đồng bào các tỉnh miền Trung, miền núi phía Bắc chịu thiệt hại do thiên tai, bão lũ, Thành Hội là một trong những đơn vị đi đầu vận động nguồn lực, trực tiếp tổ chức các đoàn công tác chia sẻ khó khăn với người dân, người khuyết tật và trẻ mồ côi ở những địa bàn bị ảnh hưởng nặng nề, thể hiện nghĩa tình, tương trợ vì cả nước.
Đây là nét đẹp rất đáng quý, thể hiện truyền thống 'Thành phố nghĩa tình', đồng thời khẳng định tinh thần đoàn kết, trách nhiệm trong toàn hệ thống Hội", ông Thực bày tỏ.
Ngày bé, bộ phim "Người đàn bà yếu đuối" làm tôi mê mẩn. Phim kể đời cô gái nghèo ở Miền Tây chỉ học hết cấp 3 rồi lên TP.HCM lập nghiệp. Trải bao sóng gió công việc, tình yêu, hôn nhân, cô ấy vẫn vượt qua và trở thành người phụ nữ thành đạt. Từ đó, tâm hồn mơ mộng của tôi đã xem thành phố này là miền đất hứa bao dung nhiều phận người tứ xứ. Và rồi, chính tôi đã được trải nghiệm nghĩa tình đó.
TP.HCM: Đặt mục tiêu vận động 35 tỉ đồng chăm lo người khuyết tật, trẻ mồ côi
Hoài Nhiên- dangthihoainhien@gmail.com Nhiệm kỳ 2026 - 2031, Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM đặt mục tiêu vận động 35 tỉ đồng, triển khai các chương trình trợ giúp 70.000 lượt người khuyết tật, trẻ mồ côi.
Ngày 15.7, Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM tổ chức Đại hội đại biểu lần thứ nhất, nhiệm kỳ 2026 - 2031. Tham dự đại hội có ông Ngô Sách Thực, Chủ tịch Hội Bảo trợ người khuyết tật Việt Nam; ông Bùi Minh Thạnh, Phó chủ tịch UBND TP.HCM cùng 125 đại biểu.
Bà Nguyễn Thị Bích Ngọc được bầu giữ chức Chủ tịch Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM; 3 phó chủ tịch chuyên trách gồm bà Nguyễn Thị Kim Oanh, bà Trần Thúy Ái và bà Nguyễn Thanh Thu.
Bà Nguyễn Thị Bích Ngọc, Chủ tịch Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM phát biểu tại đại hội
ẢNH: HOÀI NHIÊN
Giai đoạn 2021 - 2025, Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM (cũ) vận động và phối hợp nguồn lực trị giá hơn 90,4 tỉ đồng, đạt 226,17% so với chỉ tiêu của nhiệm kỳ đề ra. Nguồn lực được tập trung cho các chương trình dạy nghề, tạo việc làm, học bổng, chăm sóc sức khỏe, hỗ trợ phương tiện đi lại và sinh kế cho người khuyết tật, trẻ mồ côi.
Trong đó, hội tổ chức 30 lớp nghề, đào tạo 368 học viên, có 139 người có việc làm; trao 4.739 suất học bổng; hỗ trợ 753 xe lăn, xe lắc và 363 xe đạp; chăm sóc sức khỏe cho 40.784 lượt người với kinh phí hơn 25,7 tỉ đồng.
Từ tháng 6.2022 - 6.2025, Hội Bảo trợ người khuyết tật, trẻ mồ côi và bệnh nhân nghèo tỉnh Bình Dương (cũ) vận động tiền mặt và hiện vật trị giá 11,3 tỉ đồng, tổ chức các hoạt động bảo trợ cho 30.304 lượt người với tổng kinh phí hơn 11 tỉ đồng.
Hội còn phối hợp tổ chức các hoạt động trợ giúp cho 32.231 lượt người, với tổng giá trị tiền và hiện vật hơn 22,6 tỉ đồng. Các chương trình chủ yếu gồm hỗ trợ y tế, giáo dục, cải thiện sinh hoạt, sinh kế, việc làm và thiết bị công nghệ thông tin.X
Ban Chấp hành Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM nhiệm kỳ 2026 - 2031 ra mắt đại hội
ẢNH: HOÀI NHIÊN
Về phương hướng nhiệm vụ nhiệm kỳ 2026 - 2031, Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM (được thành lập trên cơ sở hợp nhất Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM với Hội Bảo trợ người khuyết tật, trẻ mồ côi và bệnh nhân nghèo tỉnh Bình Dương cũ) đặt mục tiêu vận động 35 tỉ đồng, triển khai các chương trình trợ giúp 70.000 lượt người khuyết tật, trẻ mồ côi.
Hội tập trung vào các suất học bổng, dạy nghề, tạo việc làm, chăm sóc sức khỏe và chuyển đổi số. Các chỉ tiêu chính gồm trao 2.000 suất học bổng; đào tạo nghề cho 70 học viên mỗi năm, phấn đấu 60% học viên tốt nghiệp có việc làm; tổ chức 15 đợt khám bệnh, cấp thuốc, tặng quà cho 30.000 người; phát triển thêm 4 chi hội và 80 hội viên.
Phát biểu chỉ đạo đại hội, ông Ngô Sách Thực, Chủ tịch Hội Bảo trợ người khuyết tật Việt Nam đánh giá Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM đã có một nhiệm kỳ hoạt động sôi nổi, sáng tạo, hiệu quả, để lại nhiều dấu ấn.
Ông Ngô Sách Thực, Chủ tịch Hội Bảo trợ người khuyết tật Việt Nam phát biểu chỉ đạo đại hội
ẢNH: HOÀI NHIÊN
Với nhiệm kỳ 2026 - 2031, ông đề nghị hội củng cố tổ chức theo hướng chuyên nghiệp, hướng về cơ sở; đổi mới vận động nguồn lực, mở rộng hợp tác; đẩy mạnh dạy nghề, tạo việc làm, hỗ trợ sinh kế và chuyển đổi số cho người khuyết tật.
Phát biểu tại đại hội, ông Bùi Minh Thạnh, Phó chủ tịch UBND TP.HCM đề nghị hội tập trung kiện toàn mạng lưới cơ sở, chuyển từ hỗ trợ trước mắt sang đào tạo nghề, tạo việc làm, sinh kế bền vững. Đồng thời, hội cần đẩy mạnh chuyển đổi số, bảo đảm công khai, minh bạch trong sử dụng nguồn lực.
Ông khẳng định lãnh đạo TP.HCM sẽ tiếp tục quan tâm, tạo điều kiện để hội thực hiện tốt nhiệm vụ, góp phần bảo đảm an sinh xã hội và phát huy truyền thống “thành phố nghĩa tình”.
TP.HCM nghĩa tình: Người khuyết tật 'viết lại tên mình' trở thành giảng viên, giám đốc
Chị Lê Thị Bích Loan giảng dạy ngành Thiết kế đồ họa tại Trường đại học FPT và thỉnh giảng ở Trường đại học Mỹ thuật TP.HCM, Trường đại học Greenwich…
Đồng thời, chị làm Giám đốc phát triển thương hiệu Công ty sản xuất bao bì Tafuco và tư vấn thiết kế bao bì cho nhiều doanh nghiệp kinh doanh sản phẩm OCOP.
Chiều 7.4, chị Loan cho biết: "Hôm nay là sinh nhật chồng và kỷ niệm 17 năm ngày cưới của vợ chồng tôi. Là người khuyết tật, tôi chưa từng dám mơ sẽ lấy chồng và sinh 2 con khỏe mạnh, lại làm công việc đúng với đam mê".
Ở tuổi 42, chị Loan bình thản kể về quá khứ nhiều nước mắt, từng "vật lộn với tuổi thơ" để viết lại bi kịch cuộc đời mình.
TP.HCM nghĩa tình là loạt bài của Báo Thanh Niên thực hiện nhân dịp 50 năm đất nước thống nhất (30.4.1975 - 30.4.2025).
Loạt bài mong muốn khắc họa những con người thuộc nhiều tầng lớp, tôn giáo khác nhau (trong đó có những tấm gương được Ủy ban MTTQ Việt Nam TP.HCM giới thiệu để bình chọn 50 cá nhân tiêu biểu trong sự nghiệp xây dựng, bảo vệ và phát triển TP.HCM giai đoạn 1975 - 2025) nhưng đều chung tấm lòng nhân ái, sẵn sàng sẻ chia và giúp đỡ những mảnh đời thiếu may mắn, cần sự cưu mang, chia sẻ.
Bằng những nghĩa tình, họ dìu nhau qua cuộc sống và cùng nhau góp phần dựng xây nên một Sài Gòn - TP.HCM luôn phát triển, bao dung, ấm áp và tràn đầy yêu thương cho tất cả những ai đến vùng đất này.
Tuổi thơ gắn với nạng và giày sắt
Sinh ra tại An Giang, khi mới 21 tháng tuổi, chị Loan bị sốt bại liệt, dẫn đến liệt tứ chi. Gia đình đưa chị lên Trung tâm phục hồi chức năng TP.HCM tìm cơ hội điều trị.
Sau 3 năm chạy chữa, gia đình chị trắng tay, đổi lại, chị phục hồi đôi tay. Dù 2 chân bị liệt, phải chống nạng và đi giày sắt, với chị, "đó đã là một phép màu".
Chị Lê Thị Bích Loan hiện là Ủy viên Ban Chấp hành của Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM
ẢNH: NVCC
"Nhiều người khuyên ba mẹ tôi bỏ cuộc. Nhưng họ vẫn bám trụ bệnh viện, còn nước còn tát. Khi kinh tế cạn kiệt, ba mẹ đành gửi tôi cho bà nội chăm sóc ở TP. Biên Hòa (Đồng Nai) để lo kiếm sống", chị Loan nói.
Từ đó, chị sống với bà đến khi học hết THPT. Mỗi ngày, bà đều đặn tập vật lý trị liệu cho chị 3 lần, mỗi lần kéo dài 1 tiếng. Đêm đến, bà nhắc nhở chị mặc chiếc quần một ống cố định chân, tránh bị xiêu vẹo. Nhờ sự kiên trì và tình thương của bà, chân trái chị dần hồi phục, và có thể bỏ nạng.
Lên 5 tuổi, chị đi học mẫu giáo. Chị xúc động kể: "Khi cô giáo bảo cả lớp nhón chân múa, tôi cố gắng lắm mà không làm được, chỉ biết ngồi đó òa khóc".
Thấy cháu tủi thân, bà nội xin cho chị vào học một lớp tình thương dạy trẻ em nghèo.
"Ở đó, tôi nhỏ tuổi nhất, nên được anh chị cõng trên lưng suốt. Vậy là tôi vừa học, vừa chơi. Ký ức ấm áp đó gieo vào lòng tôi hạt giống yêu thương và là lý do sau này tôi làm thiện nguyện", chị kể.
Bài viết được thực hiện nhân kỷ niệm ngày Người khuyết tật Việt Nam (18.4.1998 - 18.4.2025) nhằm ghi nhận và biểu dương những tấm gương người khuyết tật đã nỗ lực vươn lên, vượt qua khó khăn, đạt nhiều thành tựu trong công việc, cuộc sống và đóng góp thầm lặng cho sự phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội của thành phố.
Đến tuổi vào lớp 1, nhiều trường từ chối nhận chị vì lo ngại tình trạng sức khỏe. Nhưng nhờ bà nội thuyết phục, một hiệu trưởng đã đồng ý nhận chị vào học.
"Tôi nghĩ mình không làm được gì ngoài học, nên ráng học tốt. Suốt nhiều năm liền, tôi làm lớp phó học tập. Đó là cơ hội để tôi giúp đỡ các bạn và cảm thấy mình có ích", chị bày tỏ.Chị phải đối diện với ánh mắt tò mò, những lời trêu chọc. Dù thường bị bạn bè gọi là "robot giày sắt", chị chưa từng nghĩ đến việc bỏ học. Vì bà nội động viên: "Chỉ có học mới thay đổi cuộc đời".
Chị Lê Thị Bích Loan hiện là Ủy viên Ban Chấp hành của Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM. Chị từng nhận bằng khen của Bộ LĐ - TB - XH vì có thành tích xuất sắc trong học tập và lao động giai đoạn năm 2016 - 2020.
Chứng minh người khuyết tật không vô dụng
Lên lớp 11, chị bắt đầu viết truyện ngắn, dùng nhuận bút để trang trải cuộc sống. Cũng thời gian này, chị quyết tâm tập xe đạp để bà đỡ đưa đón vất vả.
"Những ngày đầu, tôi ngã liên tục. Có lần té nặng, người ta dẫn tôi về tận nhà rồi trách bà nội sao để cháu liều lĩnh như vậy. Bà chỉ lặng thinh. Họ đâu biết, tôi thầm cảm ơn bà đã để tôi được thử, vấp ngã và lớn lên như bao đứa trẻ khác", chị Loan nói.
Sau đó, chị thi đỗ vào ngành thiết kế đồ họa của Trường đại học Kiến trúc TP.HCM. Chị vừa học, vừa đi làm thêm và "săn" học bổng.
May mắn, thông qua Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM, một mạnh thường quân người Hàn Quốc tài trợ chị toàn bộ học phí.
Chị tốt nghiệp thủ khoa và nhận được nhiều lời mời từ các công ty lớn. Nhưng suốt 1 năm sau đó, chị dành trọn thời gian quản lý và dạy thiết kế đồ họa cho người khuyết tật miễn phí ở Công ty Rồng Việt (Q.6) như một cách để "trả ơn cuộc đời".
Chị là nghiên cứu sinh, chuẩn bị bảo vệ luận án tiến sĩ chuyên ngành Lý luận và lịch sử mỹ thuật tại Trường đại học Mỹ thuật TP.HCM
ẢNH: NVCC
Từ năm 2012, chị chính thức làm việc tại Công ty sản xuất bao bì Tafuco, giảng dạy cơ hữu tại Trường đại học FPT. Đi dạy, chị được sinh viên gọi là "người chữa lành tâm hồn".
"Nhiều em gặp khó khăn, tôi sẵn sàng bỏ tiền túi hỗ trợ. Tôi nghĩ đơn giản, vì trước đây tôi khó khăn, gặp được nhiều người giúp đỡ vô điều kiện", chị Loan tâm sự.
Năm 2024, chị đứng ra kết nối người khuyết tật, sinh viên với doanh nghiệp, thiết kế 400 lồng đèn tặng trẻ em cơ nhỡ.
"Cụ thể, tôi kêu gọi doanh nghiệp tài trợ 400 chiếc lồng đèn gỗ. Các lồng đèn này do người khuyết tật ở Trung tâm giáo dục nghề nghiệp cho người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM làm ra. Sau đó, tôi tổ chức workshop cho sinh viên áp dụng kiến thức vẽ trang trí và tặng cho các trẻ em có hoàn cảnh khó khăn", chị phân tích.
Theo chị, như vậy sẽ giúp người khuyết tật có việc làm, sinh viên có cơ hội thực hành, vừa mang lại giá trị cho doanh nghiệp và xã hội.
Buổi workshop cho sinh viên áp dụng những kiến thức để vẽ trang trí lồng đèn
ẢNH: NVCC
Mỗi khi được mời đến các trường đại học truyền cảm hứng cho sinh viên, chị đều nhắn nhủ: "Điều quan trọng nhất là tinh thần tự lực. Những lúc tuyệt vọng nhất, chỉ có mình mới vực dậy được mình".
Sau nhiều năm làm việc và quan sát, chị nhận ra: nhiều người học thiết kế đồ họa nhưng không ứng dụng được. Vì vậy, chị lên kế hoạch tìm đồng đội mở lớp dạy vẽ digital cho người khuyết tật vào cuối năm 2025, với mong muốn giúp họ có thể "tự sống được bằng nghề".
Và sau cùng, động lực thôi thúc chị làm bằng hết thảy tâm huyết là "để chứng minh người khuyết tật không vô dụng".
Mỗi khi cảm thấy quá tải hay kiệt sức, chị có bí quyết "dành 2 ngày không làm gì cả, lắng nghe cơ thể và nạp lại năng lượng".
Hạnh phúc trọn vẹn
Năm 2008, chị quen biết anh Nguyễn Hồng Chương (quê Long An) qua mạng. Trước đó, chị từng bị gia đình bạn trai cũ từ chối, khiến chị càng dè dặt hơn với tình yêu.
Chị Loan cùng chồng và 2 con, lần lượt 14 và 12 tuổi
ẢNH: NVCC
Anh Chương là một kỹ sư công nghệ thông tin, với sự chân thành, anh giúp chị vượt qua mặc cảm và đón nhận lời cầu hôn.
"Chắc anh mắc nợ tôi kiếp trước. Lúc đó tôi chẳng có gì, xuất phát điểm âm, trong khi anh hơn tôi mọi thứ. Vậy mà, anh chủ động đưa đón tôi đi học thạc sĩ, đi dạy, làm các hoạt động thiện nguyện nữa…", chị cười nói.
Chị cảm thấy mình may mắn vì được làm mẹ của 2 đứa trẻ khỏe mạnh. Vì thế, chị tiếp tục học và làm, không chỉ vì bản thân mà còn để làm gương cho con, rằng: "dù là người khuyết tật, mẹ vẫn không bao giờ bỏ cuộc".
"Tôi nhớ hồi mới sinh con đầu lòng, chân yếu nên không thể bế con như những bà mẹ khác. Thế là, tôi tự nghĩ ra cách tắm cho em bé độc, lạ: để con nằm trên chiếc võng lưới. 17 năm qua, gia đình tôi cố gắng biến khó khăn thành kỷ niệm vui vẻ, đầy tiếng cười", chị kể.
Với chị Loan, thành công không nằm ở việc được ngưỡng mộ mà là được yêu thương. Chỉ cần không bỏ cuộc, ai cũng có thể "viết lại tên mình" bằng yêu thương, tinh thần kỷ luật và niềm tin vào những điều tử tế.