Tôi không khỏi bồi hồi và xúc động khi đọc những dòng tâm sự đầy ắp tính nhân văn trên trang cá nhân của PGS. TS. Nguyễn Lân Hiếu trong chuyến ông trở lại thăm và làm việc tại bệnh viện. Dù thời gian có trôi qua, dù địa giới hành chính có sự thay đổi và sáp nhập, nhưng cái tình của người thầy thuốc đối với mảnh đất Bình Dương và đối với người bệnh nơi đây vẫn vẹn nguyên, bền chặt và cao quý.
Trước hết, tôi xin được gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất đến PGS. TS. Nguyễn Lân Hiếu. Cảm ơn ông đã không quản ngại đường xá xa xôi, đem tâm huyết, trí tuệ và đôi bàn tay vàng của mình quay trở lại hỗ trợ chuyên môn cho thế hệ đàn em, đàn cháu tại Bệnh viện Đa khoa Bình Dương. Sự hiện diện của ông không chỉ là nguồn động viên tinh thần to lớn, mà còn là bệ phóng vững chắc giúp nâng tầm năng lực y tế kỹ thuật cao của bệnh viện, mang lại niềm hy vọng sống cho hàng ngàn bệnh nhân vùng đất này.
Qua lời kể mộc mạc nhưng đầy lay động của ông về ba ca can thiệp tim bẩm sinh đặc biệt, tôi càng thêm kính trọng những đức tính quý báu của một người thầy thuốc chân chính trong ông. Đó là sự thấu cảm sâu sắc trước nỗi đau của người bệnh và hoàn cảnh ngặt nghèo của những gia đình khó khăn. Đặc biệt, ca lâm sàng thứ ba – một trường hợp "cá biệt" sau hơn 30 năm làm nghề của ông khi người bệnh lại chính là người điều dưỡng trưởng phòng Cath Lab – đã chạm đến trái tim của tất cả chúng ta.
Đối diện với người đồng nghiệp mẫn cán, người kề vai sát cánh cùng mình trong phòng mổ nhưng lại mang một trái tim tổn thương nặng nề, PGS. TS. Nguyễn Lân Hiếu đã bộc bạch một chữ "run" rất con người. Chữ "run" ấy không phải vì sự non kém về tay nghề, mà đó là cái run đầy trách nhiệm, cái run xuất phát từ tình đồng chí, tình đồng nghiệp sâu nặng, và áp lực phải thành công bằng mọi giá để cứu lấy một người anh em. Sự kiên trì, bình tĩnh chọc từng mũi kim vào mạch máu bị "xẹp" do thiếu dịch của người điều dưỡng nhịn ăn làm việc, cho đến khi bít thành công lỗ thủng bằng dụng cụ ngoại cỡ, chính là biểu hiện rực rỡ nhất của bản lĩnh, tài năng và y đức thượng thừa.
Hơn cả một ca mổ thành công, chuyến đi và bài viết của PGS. TS. Nguyễn Lân Hiếu đã để lại một bài học sâu sắc về sự giáo dục và nêu gương cho toàn thể nhân viên y tế, học trò tại bệnh viện. Ông đã chứng minh rằng: Người thầy thuốc giỏi nhất không chỉ là người làm chủ các kỹ thuật tiên tiến, mà phải là người biết cúi xuống nỗi đau của nhân dân và biết trân trọng từng người cộng sự bên cạnh mình. Tinh thần cống hiến quên mình, sự tỉ mỉ, tận tụy trong từng ca bệnh của ông chính là tấm gương sống động nhất, là bài giảng y đức không lời nhưng có sức lan tỏa mạnh mẽ hơn bất cứ giáo trình lý thuyết nào. Nó thắp lên ngọn lửa đam mê, lòng trắc ẩn và trách nhiệm nghề nghiệp trong lòng thế hệ trẻ – những người đang tiếp bước trên con đường y nghiệp đầy gian truân nhưng cũng vô cùng vinh quang.
Nhìn thấy Bệnh viện Đa khoa Bình Dương hôm nay ngày càng phát triển, số lượt khám ngoại trú đạt mốc 3.000 ca, khoa Chấn thương Chỉnh hình đạt nhiều thành tựu dưới sự lãnh đạo của bác sĩ Thái Trung, và đặc biệt là sự tiếp sức chuyên môn của các chuyên gia đầu ngành như PGS. TS. Nguyễn Lân Hiếu, một người cựu Giám đốc như tôi cảm thấy vô cùng ấm lòng và tự hào.
Một lần nữa, xin trân trọng cảm ơn Giáo sư vì một nghĩa cử cao đẹp, một bài viết đầy giá trị nhân văn và một tấm gương sáng ngời về y đức. Kính chúc Giáo sư luôn dồi dào sức khỏe, giữ vững tâm huyết để tiếp tục cống hiến cho nền y học nước nhà, và luôn là chỗ dựa chuyên môn vững chắc, là niềm tự hào của các thế hệ học trò ngành y!
BS Đinh Văn Khai
Bệnh viện đa khoa Bình Dương
Lâu lâu mới được quay lại Bình Dương. Dù đã sáp nhập vào TP Hồ Chí Minh nhưng tên gọi bệnh viện chỉ bỏ đi một chữ.
Vẫn những hình ảnh thân thuộc mà tôi đã gắn bó suốt 4 năm trời. Không xúc động sao được khi vẫn gặp những gương mặt thân quý.
Bệnh viện đã có nhiều phát triển. Số bệnh nhân có ngày đạt 3.000 ca khám ngoại trú. Những kỹ thuật cao đặc biệt của khoa Chấn thương Chỉnh hình do bác sĩ Thái Trung lãnh đạo vẫn có những thành công rực rỡ...
Hôm nay 3 ca bệnh tim bẩm sinh chúng tôi can thiệp đều đặc biệt. Ca thì lỗ lớn, ca thì hoàn cảnh khó khăn nhưng trường hợp cuối phải gọi là cá biệt - lần đầu tiên tôi gặp sau hơn 30 năm trong nghề.
Anh là điều dưỡng trưởng của phòng Cath Lab đã nhiều năm. Rất mẫn cán, ít nói, hiền lành nhưng cũng vô cùng nhanh nhạy mỗi khi có các biến chứng xảy ra. Số phận trớ trêu, anh lại có lỗ thủng bẩm sinh trong tim rất lớn dẫn đến suy tim và tăng áp động mạch phổi nhiều. Hậu quả là anh rất thấp và nhẹ cân từ nhỏ. Chỉ định phải chữa rõ ràng nhưng anh cứ chần chừ mãi, đến hôm nay mới đồng ý để chúng tôi bít lỗ thủng của vách liên nhĩ.
Sáng sớm anh vẫn đi làm như mọi ngày. 2 ca đầu tiên anh cũng tham gia từ A đến Z, thậm chí còn băng ép cho bệnh nhân, cuối cùng chuyển sang cáng rồi tự mình nằm lên bàn can thiệp. Đúng là chuyện chưa từng gặp trong cuộc đời "chinh chiến" của tôi.
Ca can thiệp diễn ra dưới sự chứng kiến hồi hộp của các đồng nghiệp thân thiết. Quả thật tôi cũng hơi run, chọc mãi mới vào được tĩnh mạch nhưng cũng có lý do khách quan là anh nhịn ăn từ sáng mà vẫn làm việc cật lực nên mạch máu bị "xẹp" vì thiếu dịch!
Cuối cùng lỗ thủng đã được bít thành công bằng một dụng cụ ngoại cỡ so với cơ thể nhỏ bé của anh. Nằm trên giường bệnh mà anh vẫn điện thoại lo hoàn thành thủ tục cho các bệnh nhân khác. Đúng là chuyện chỉ có ở Việt Nam!
Chúc mừng ê-kíp Bình Dương và chúc các bạn một cuối tuần vui vẻ 🙂